Những sợi tơ thêu này đến từ mọi ngóc ngách của Liễu Trấn.
Chúng từng là một gốc liễu, một phiến đá xanh, một đóa hoa đào, một dòng sông nơi đây... Giống như một bức tranh thêu tinh xảo, ngay khoảnh khắc này được gấp gọn lại, bồng bềnh bay qua khung tranh tựa như "cánh cửa sổ" kia để lọt vào Tô Trạch.
Nếu lúc này nhìn từ trên cao xuống, sẽ thấy toàn bộ Liễu Trấn đã biến mất... Cứ như có ai đó bứng cả thị trấn này lên khỏi mặt đất, đến cả các công trình kiến trúc cũng bị moi rỗng, chỉ trơ lại nền đất vương vãi những mẩu vữa tường vụn vặt cùng nồi niêu xoong chảo - những dấu vết của nhịp sống thường ngày.
Đám người Hoàng Hôn Xã vốn đang đứng trong sân bỗng thấy hoa mắt, mọi thứ xung quanh thoắt cái đã thay đổi hoàn toàn. Chỉ còn lại mấy người bọn họ lẻ loi đứng tại chỗ, bao quanh là đống phế tích hoang tàn.




